Góc Nhìn Gemwin: Rodri: Tôi chỉ chuyển sang CLB khác, nhưng trái tim mãi gắn với Man City
Sau khi tin Rodri gia nhập Barca được công bố, Man City đăng buổi phỏng vấn chia tay của anh. Dưới đây là phần sau buổi phỏng vấn.

Cúp, bàn thắng, những trận đấu tuyệt hay. Một thời gian qua Man City luôn là đội xuất sắc nhất nước Anh, còn anh là phần then chốt trong đó. Với anh, bí quyết và yếu tố khiến Man City thống trị đến vậy là gì? Vì sao anh thấy CLB này dường như được xây để chiến thắng?
Rodri: Tôi nghĩ trước hết là chiêu mộ đúng người — không chỉ những chuyên gia giỏi, mà là người đúng nhất ở mọi tầng: nhân cách tốt, khả năng lãnh đạo, tình bạn và nhiều phẩm chất người ta có thể không thấy. Tôi nhớ cấu trúc do Begiristain, Soriano và Guardiola dựng nên, cùng mọi cầu thủ gia nhập, chuyên viên vật lý trị liệu, nhân viên. Mỗi người đều đang tạo một văn hóa, xây một đại gia đình cho mười năm tới của Man City; họ đã thành công, họ tìm ra con đường làm được điều ấy. Người ta luôn nói đây chỉ là đội biết tiêu tiền, nhưng trong thế giới bóng đá hôm nay ai cũng tiêu tiền. Then chốt nằm ở hướng bạn tiêu, ở chỗ khi chiêu mộ cầu thủ bạn có lý do đầy đủ và ý nghĩa sâu hay không, ở chỗ chiêu mộ những cầu thủ như tôi — không chỉ hiểu bóng đá mà còn hiểu quan hệ con người. Với tôi đó là then chốt, và tôi nghĩ CLB này làm điều ấy rất vĩ đại.
Anh nhắc mình nằm trong nhóm chat thành viên cú ăn ba và “bốn lần vô địch liên tiếp”. Anh từng sát cánh bao cầu thủ vĩ đại: De Bruyne, Bernardo, Haaland, Stones. Được đá cùng những cầu thủ đẳng cấp ấy trên sân cỏ, với anh chắc chắn là vinh dự rất hiếm.
Rodri: Đúng, đó chính là điều tôi vừa nói với anh. Được xuất hiện trong thế hệ đáng kinh ngạc ấy, với tôi, tôi thấy vô cùng vui và được phù hộ. Tất nhiên chúng tôi học lẫn nhau. Tôi học được rất nhiều từ những cầu thủ xuất sắc ấy; họ thúc tôi mỗi ngày phải tốt hơn, để đạt đẳng cấp cao nhất tôi với tới được. Vì vậy cần nỗ lực chung của tất cả chúng tôi mới khiến đội thành công theo cách ấy. Quan trọng nhất, chúng tôi xây tình bạn sâu cho tương lai — điều ấy cũng cho thấy hôm nay việc xây một tập thể quan trọng đến mức nào.
Khi tới đây anh đã là cầu thủ rất giỏi, còn khi ra đi đã trở thành chủ nhân Quả bóng vàng, thành viên cú ăn ba, vô địch World Cup và tiền vệ đẳng cấp thế giới. Anh tóm tắt thế nào sự nâng đỡ của từng người trong CLB để anh lên được tầm ấy?
Rodri: Mỗi người đều then chốt với sự trưởng thành của tôi. Như anh nói, khi tới tôi đã là cầu thủ khá, tôi nghĩ khi ấy chẳng ai thực sự nhận ra hay biết tôi là ai — một thanh niên 23 tuổi từ Tây Ban Nha, từ Atletico Madrid. La Liga không phải giải đối kháng thể lực cực mạnh, còn khi ấy việc thế chỗ một cầu thủ cực kỳ quyết liệt như Fernandinho sẽ ra sao? Rồi họ bỗng thấy một gã như tôi! (cười) Tôi có thể tưởng tượng CĐV khi ấy nhìn tôi thế nào, nhưng tôi rất tin mình đứng vững được trong đội này. Như anh nói, suốt những năm ấy tôi không ngừng lớn. Tôi luôn giữ đủ khiêm tốn, biết mình vẫn còn dư địa khổng lồ để tiến. Tôi nghĩ đó cũng là then chốt với tôi với tư cách cầu thủ: hiểu rằng mình không bao giờ được lơi, luôn muốn nhiều hơn, và giữ đủ khiêm tốn để biết giới hạn mình ở đâu và mỗi năm phải cải thiện ra sao.
Về Quả bóng vàng, có một trận đáng nhớ. Khi ấy anh đang dưỡng thương, nhưng chúng tôi tổ chức lễ vinh danh trước mặt CĐV, tôn vinh anh trở thành chủ nhân Quả bóng vàng. Hiện trường có tấm băng-rôn khổng lồ; đó là khoảnh khắc hào hứng khó tin với anh, CLB và toàn bộ CĐV. Anh có thể nói ngày ấy nghĩa là gì với anh và gia đình? Vì ở Etihad, cảnh tượng ấy thực sự rất hoành tráng, phải không?
Rodri: Điều ấy đúng là phác họa tất cả những gì CLB đã xây suốt những năm ấy — sợi nối giữa cầu thủ, CĐV và mọi thứ. Tôi chưa thấy CLB nào khác có lòng biết ơn với cầu thủ như vậy. Vì xét điểm đến đó không phải danh hiệu tập thể, mà là giải cá nhân, nhưng họ lại tổ chức như thành công của cả Man City — thật khó tin. Với tôi và gia đình, nhất là gia đình, chúng tôi biết ơn vô cùng những gì CLB đã làm. Ở thời điểm khó khăn vì chấn thương ấy, tôi thực sự cảm nhận tình yêu của từng người. Họ cho tôi động lực hồi phục và trở lại sân.
Tôi nghĩ CĐV Man City rất, rất tự hào vì anh đoạt giải ấy — lần đầu tiên một cầu thủ Man City với tới vinh dự này. Suốt những năm ấy anh có luôn cảm nhận được tình yêu và niềm tự hào ấy từ CĐV Man City?
Rodri: Có, một trăm phần trăm. Nhưng tôi luôn cho rằng danh hiệu cá nhân không quan trọng đến thế. Tình yêu từ CLB tôi cảm nhận suốt những năm ấy, thường hiện rõ nhất vào lúc tệ. Khi tôi chấn thương, sự quan tâm mọi người dành cho tôi thật khó tin. Khi tôi trở lại sân, cú sốc ấy khiến tôi nổi da gà. Tầm ảnh hưởng tôi tạo ra suốt những năm ấy đều hiện ra trong trận trở lại ấy — họ đón tôi với mọi cảm xúc và mọi khát khao sâu thẳm. Điều ấy thực sự khiến tôi rơi nước mắt, cũng khiến tôi tự hào về con đường mình đã đi. Vì trong thế giới bóng đá, tiếc là đôi khi người ta chỉ ủng hộ bạn lúc thuận lợi, còn họ đã ủng hộ tôi khi Man City trải cả tốt lẫn xấu — vậy nên, đúng vậy.
Tương lai Man City sẽ ra sao? Anh nghĩ triển vọng CLB này cùng đội hình Man City hiện có thế nào?
Rodri: Tôi thấy một đội cực kỳ giàu tài năng, tôi thấy một tập thể trẻ, một thế hệ mới phải viết câu chuyện của riêng họ như chúng tôi đã làm. Tôi muốn nói với họ rằng tôi thấu cảm trải nghiệm họ đang có. Đứng vững ở Man City và viết một câu chuyện lớn đúng là thử thách khổng lồ, nhưng chỉ cần từng bước một, tin vào bản thân, tin vào CLB, bạn sẽ thành công. Đó là điều thế hệ chúng tôi đã làm; tất nhiên họ phải làm theo cách của họ. Tôi rất tự hào, vì phần lớn trong số họ, tôi đã chứng kiến họ gia nhập suốt những năm ấy — kể từ khi tôi tới đây, trừ Phil (Foden), tất cả đều đến sau; nói vậy đúng là hơi kỳ, nhưng tôi vô cùng tự hào về họ những năm ấy. Tôi nghĩ họ còn làm được rất nhiều trong bóng đá Anh.
Cuối cùng, anh nghĩ mình sẽ nhớ Manchester, nhớ từng người gắn với CLB này và CĐV Man City đến mức nào?
Rodri: Tôi nghĩ tôi sẽ nhớ. Đó không hoàn toàn là nhớ, vì tôi không thấy mình đang rời đi. Tôi nghĩ tôi chỉ chuyển sang CLB khác, nhưng trái tim sẽ mãi gắn với Man City, với CLB này. Tôi sẽ luôn cố theo dõi từng trận, thử trở lại xem họ đá, và giữ liên lạc với các cựu đồng đội. Nhưng đúng là về mặt vật lý thì bạn đã rời đi. Bảy năm, tôi nghĩ đây là lúc thích hợp để nói lời tạm biệt; chúng tôi cùng viết một câu chuyện đẹp. Tôi thường nói điều quan trọng nhất là khi nhìn lại cả bộ phim, có thể nói: “Tôi tự hào vì điều ấy.” Và dù CLB hay cầu thủ, hai bên đều tự hào vì điều ấy. Đó cũng là lý do tôi đưa ra quyết định. Vâng, trái tim tôi đời này sẽ mãi màu xanh, chỉ cần Man City cần, Rodri luôn ở đó.
Được rồi, Rodri. Chúc mừng anh vì bảy năm rực rỡ tại Man City, và chúc sự nghiệp phía trước mọi điều tốt đẹp.
Rodri: Cảm ơn rất nhiều.